Liệu phim do AI tạo ra có chiếm lĩnh thị trường vào một ngày nào đó?
Các mô hình tạo sinh hiện đã phát triển từ những đoạn clip ngắn thành những câu chuyện dài, và ngành công nghiệp điện ảnh đang đối mặt với một sự thay đổi căn bản trong cách kể chuyện và kinh doanh câu chuyện.
Recommended Video
Bối cảnh điện ảnh hiện tại là sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi hiện sinh và sự lạc quan về công nghệ. Trong nhiều thập kỷ, các hãng phim lớn nắm giữ quyền lực, cần ngân sách khổng lồ và các nghệ sĩ chuyên biệt cho mỗi bộ phim.
Tuy nhiên, với sự xuất hiện của các công cụ tạo video độ trung thực cao như Veo và các mô hình khuếch tán tiên tiến khác, pháo đài Hollywood đang bị vượt qua bởi silicon và mã lệnh.
Câu hỏi then chốt không còn là liệu AI có thể tạo ra một bộ phim mạch lạc hay không, mà là khi nào và làm thế nào những tác phẩm tổng hợp này sẽ cạnh tranh với, hoặc thay thế các bộ phim bom tấn do con người tạo ra vốn đã định hình văn hóa trong hơn một thế kỷ qua.
Sự trỗi dậy của xưởng phim tổng hợp
Chúng ta đang chứng kiến sự dân chủ hóa của những cảnh quay hoành tráng. Trong lịch sử, việc tạo ra một con rồng chân thực như ảnh chụp hoặc một cảnh thành phố sụp đổ đòi hỏi ngân sách 200 triệu đô la và hàng ngàn nghệ sĩ VFX. Ngày nay, một nhà sáng tạo duy nhất với một câu lệnh (prompt) mạnh mẽ có thể tạo ra những hình ảnh tương đương với các sản phẩm của hãng phim có ngân sách trung bình.
Khi các công cụ đạt được sự nhất quán về thời gian (nhân vật/môi trường ổn định) trong thời lượng dài (ví dụ: hai tiếng), các rào cản làm phim sẽ biến mất. Tương lai này có thể dẫn đến một làn sóng nội dung cá nhân hóa (như các phần hậu truyện/phim chế do khán giả tạo ra), hoàn toàn bỏ qua các kênh phân phối truyền thống.
Hiệu quả so với tính nghệ thuật
Từ góc độ doanh nghiệp, sức hấp dẫn của AI là rất rõ ràng. Quy trình sản xuất truyền thống đối mặt với các vấn đề hậu cần: điều phối nhiều diễn viên và đoàn làm phim, chi phí cao cho bối cảnh vật lý và việc quay lại tốn kém để sửa các lỗi hậu kỳ.
AI mang đến một giải pháp thay thế gọn gàng, nơi đạo diễn có thể tinh chỉnh diễn xuất hoặc thay đổi ánh sáng của một cảnh quay trong thời gian thực. Tuy nhiên, các nhà phê bình lập luận rằng điện ảnh là một phương tiện của những sự cố ngẫu nhiên đầy thú vị.
Sự tương tác giữa hai diễn viên hoặc quyết định ngẫu hứng của một nhà quay phim để bắt lấy một tia sáng cụ thể tạo nên một tâm hồn mà các thuật toán – vốn hoạt động dựa trên xác suất thống kê thay vì trải nghiệm sống – có thể gặp khó khăn để tái tạo.
Một tương lai lai hợp
Thay vì một cuộc lật đổ hoàn toàn, kịch bản khả thi nhất là một sự tích hợp lai hợp, nơi chúng ta bước vào kỷ nguyên của “điện ảnh cyborg”. Trong bối cảnh này, AI đảm nhận những công việc nặng nhọc như kết xuất đồ họa và tạo tài nguyên, nhưng ý chí của con người đóng vai trò là kim chỉ nam thiết yếu, vì yếu tố con người vẫn là người gác cổng cho sự cộng hưởng cảm xúc.
Mặc dù các bộ phim do AI tạo ra có thể mang lại một bữa tiệc thị giác, chúng thường thiếu đi ẩn ý của con người và chiều sâu văn hóa để tạo nên một tác phẩm “kinh điển”. Nếu “chiếm lĩnh” có nghĩa là thống trị về khối lượng nội dung, thì AI chắc chắn sẽ thành công, vì sản lượng khổng lồ của nó sẽ sớm vượt xa khả năng sản xuất của con người.
Việc xem phim có sự hỗ trợ của AI có thể chiếm ưu thế, nhưng nó sẽ không thay thế được khao khát của con người đối với những trải nghiệm chân thực và được chia sẻ. Trong khi AI có thể chiếm 90% nội dung, thì 10% cuối cùng — tư duy và nỗ lực nguyên bản của con người — sẽ vẫn là tiêu chuẩn thực sự của nghệ thuật có giá trị.
