‘Multo’ của Cup of Joe là bản nhạc nền cho mọi tin nhắn bạn chưa từng gửi
Một bài hát nghe như sự kết thúc nhưng lại mang cảm giác như một sự tái phát, Multo len lỏi vào huyết quản của bạn—không được chào đón, không thể quên và chân thực đến không ngờ
Giải phẫu một sự ám ảnh
Vào những giờ muộn khi ký ức trở nên sắc nét và sự im lặng kéo dài, Multo của ban nhạc pop/rock người Philippines Cup of Joe bắt đầu vang vọng—không chỉ qua tai nghe, mà còn trên những khung cảnh riêng tư, dịu dàng của những trái tim tan vỡ và những câu chuyện dang dở. Được phát hành gần như không có cảnh báo trước vào một đêm thứ Sáu, bài hát đến như một lời thì thầm từ quá khứ, không báo trước nhưng lại quen thuộc đến kỳ lạ, như thể nó đã chờ đợi chúng ta cảm thấy đủ mong manh để cho nó bước vào.
Multo, có nghĩa là “bóng ma” trong tiếng Philippines, không phải là một bản ballad về sự tan vỡ hay một bài hát tình yêu theo nghĩa truyền thống. Thay vào đó, nó là một sự ám ảnh—một chuyến viếng thăm bằng âm thanh từ những điều chưa được giải quyết và những điều suýt chút nữa đã thành, một sự tính toán với những dư âm của các mối quan hệ đã kết thúc nhưng chưa bao giờ thực sự rời đi. Đó là việc chậm rãi, vô thức mở lại những cánh cửa mà bạn từng đóng sầm lại, sự trở lại với những tàn tích kỹ thuật số—những cuộc trò chuyện cũ, những bản nháp chưa gửi, những bức ảnh bạn ngỡ mình đã xóa. Với nhịp điệu lôi cuốn và lời bài hát mang tính tự sự, Multo che giấu sự sụp đổ cảm xúc dưới dạng một khoảnh khắc có thể nhảy theo được, một cuộc trừ tà bằng nhạc pop nơi bạn đung đưa qua nỗi đau thay vì gục ngã trước nó.
Nhưng có lẽ phần gây xao xuyến nhất của Multo chính là sự rõ ràng về mặt cảm xúc. Bản nhạc không cầu xin sự hòa giải; nó ghi lại sự tái phát. Một sự tái phát không tự thông báo bằng những cử chỉ lớn lao mà bằng những lần lặp lại: kiểm tra xem họ đã xem tin của bạn chưa, nghe lại tin nhắn thoại một lần nữa, tự hỏi liệu trong những hoàn cảnh mới, tình yêu cũ có thể tồn tại hay không.
Cảnh vật như tâm tình
Bài hát là sự tiếp nối các giá trị ca từ của Cup of Joe—thơ ca ẩn mình dưới dạng nhạc pop, sự tan vỡ được thể hiện qua những hình ảnh cụ thể đến mức nó trở thành tiếng lòng chung. Multo gia nhập dòng chảy của các tác phẩm như Tingin, Patutunguhan, và Nag-iisang Muli, nơi địa điểm và cảm xúc được hòa quyện vào những khung cảnh của sự khao khát, thường mượn cái lạnh và sương mù của quê hương Baguio để tạo nên thời tiết của cảm xúc.
Trong khi Patutunguhan điều hướng những con sóng và Tingin nhìn qua lăng kính lọc của một cái nhìn xa xăm, thì Multo chỉ đơn giản là nán lại. Nó không tiến về phía trước. Nó xoay vòng. Giống như những bóng ma mà nó đặt tên, nó quay trở lại cùng một hành lang cảm xúc, kéo theo những xiềng xích ẩn dụ qua nền móng vốn đã rạn nứt của người nghe. Tuy nhiên, nó không mang lại cảm giác ngột ngạt—nó mang lại cảm giác chân thực. Có một sự trung thực trong sự lặp lại của nó, một sự an ủi trong nỗi đau.
Chính sự chân thực này đã khiến bản nhạc trở nên lan truyền mạnh mẽ. Trên TikTok, Multo là chủ đề không chính thức của sự tang tóc kỹ thuật số. Các bản biên tập lồng ghép nó với những cuộc chia tay trong phim truyền hình Hàn Quốc, những kỷ niệm của các cặp đôi nổi tiếng, thậm chí là những video ẩn danh về những ngón tay đang lơ lửng trên nút “gửi”. Nó không còn chỉ là một bài hát; nó là một nghi lễ. Trong một thế giới nơi sự mong manh là tiền tệ và nỗi đau tập thể là vàng của thuật toán, bài hát đã lên tiếng cho một thế hệ thông thạo những dư âm cảm xúc.
Một ban nhạc không ngừng phát triển
Tuy nhiên, bất chấp tất cả nỗi đau, bài hát không hề vô vọng. Không có lời hứa về sự đoàn tụ, nhưng có sự gợi ý về một sự tính toán. Gọi tên một bóng ma là bắt đầu giải phóng nó. Theo nghĩa đó, Multo nói về việc bị ám ảnh và nhận thức được sự ám ảnh đó—và có lẽ, theo thời gian, học cách sống bên cạnh nó.
Sự trỗi dậy của Cup of Joe trong làng nhạc Philippines thực sự đáng kinh ngạc. Với hơn bốn triệu người nghe hàng tháng và một loạt các đĩa đơn lọt bảng xếp hạng, họ đã trở thành một nghệ sĩ hiếm hoi vượt qua xu hướng. Âm nhạc của họ đã trở thành tấm gương phản chiếu văn hóa giới trẻ—cụ thể là sự dao động giữa sự chân thành và mỉa mai, sự phụ thuộc vào nỗi nhớ như vừa là liều thuốc xoa dịu vừa là gánh nặng.
Trong những bài hát như Misteryoso và Lahat ng Bukas, ban nhạc đã vạch ra toàn bộ hệ sinh thái cảm xúc. EP đầu tiên của họ Patutunguhan là minh chứng cho tầm vóc của họ, với những sự hợp tác giúp mở rộng âm thanh mà không làm mất đi bản sắc. Giờ đây, với Multo, họ đã tìm thấy điểm chạm: sự tàn phá ẩn sâu dưới cả những giai điệu tươi sáng nhất.
Thành công của Cup of Joe không chỉ nằm ở âm thanh, mà còn ở sự thấu hiểu về sự im lặng—những gì chưa được nói ra, những gì còn dang dở. Âm nhạc của họ không đưa ra giải pháp. Nó đưa ra sự phản chiếu. Và trong Multo, họ đã chắt lọc sự phản chiếu đó thành hình thức mạnh mẽ nhất: một bóng ma không gây sợ hãi, mà chỉ đơn giản là ở lại.
Ảnh do Instagram của Cup of Joe cung cấp
